Banme Bantim


Cục đá biết la
  Ngày xưa, có cô thôn nữ sắc đẹp mặn mà, duyên dáng và rất đỗi thông minh. Sắc đẹp của nàng khiến cho lão quan huyện hói đầu và thầy đề háo sắc chết mê chết mệt. Lão quan huyện thường hay ve vãn và thầy đề thì hay chọc ghẹo.
   Một hôm nàng hẹn quan huyện :
   - Đúng canh ba đêm ba mươi, quan đếntrước nhà em, ngồi kề cây ớt, nếu có ai đi qua quan vẫn vẫn ngồi im đừng động đây. Em sẽ ra tâm sự.
   Khi thầy đề đến, nàng cũng hẹn :
   - Tối ba mươi, sau trống điểm canh ba một lúc, thầy đến trước nhà em, chổ cây ớt ngồi đó chờ em. Nếu không thấy em ra, thầy lấy cái dùi em để dưới gốc cây ớt, gõ vào cục đá kế đó, em sẽ ra với thầy.
   Đêm ba mươi trời tối đen như mực, chưa tới canh ba, lão quan huyện đã mò tới gốc cây ớt, ngồi thụp xuống, ló cái đầu hói lên, lòng rộn ràng chờ người đẹp.
   Sau hồi trống canh ba, thầy đề mò đến ngồi cạnh gốc ớt, mò mò gốc ớt thấy cái dùi thầy mừng lắm. Chờ một lác không thấy nàng ra, thầy đề cầm dùi gõ vào cục đá tròn bóng bóng kế đó nghe cốc cốc. Quan huyện ê đầu nhức óc nhưng nén không la, cắn răng mà chịu. Không thấy người đẹp ra thầy đề tưởng gõ nhẹ nàng không nghe thấy bèn gõ cốc mạnh hơn, quan huyện muốn bể cái đầu nhưng nghe lời nàng dặn không được lên tiếng nên đành ráng chịu. Lác sau thầy đề nóng ruột gõ mạnh quá làm quan huyện chịu hết nỗi, thầy đề thấy « cục đá » đứng lên ôm đầu nói :
   - Nãy giờ tao nhịn nhiều rồi. Thằng chó nào dám gõ đầu tao vậy.
   Thầy đề hết hồn với thầy mình bèn tháo chạy, người nhà cô gái tưởng ăn trộm bèn la lên. Lão quan huyện mang cái đầu u dông thẳng.



Bài này đến từ Banme Bantim
http://center.banme.vn

URL của bài này là:
http://center.banme.vn/Sections/viewarticle/0/20/