Banme Bantim


Giận mày tao ở với ai
  Ngày xưa, một phú ông có một cô con gái rất xinh, nhiều chàng trai rất mê nàng, nhiều người mối lái, nhưng đều bị phú ông từ chối. Phú ông thường nói với mọi người:
    - Tôi không cần rể lắm vàng nhiều bạc mà chỉ cần một người thông minh, lanh lợi. Bình sinh tôi không bao giờ biết giận, nếu người nào có tài làm cho tôi giận thì người đó sẽ xứng đáng làm rể tôi.
    Nghe lời thách của phú ông, rất nhiều chàng trai lần lượt đến trổ tài hòng chiếm được cô con gái đẹp. Nhưng bao nhiêu cách chọc tức của họ đều bị phú ông coi như nước lã. Lão không những không hề tỏ chút giận dữ. Lắm lúc lại còn cười phá lên làm cho những người bấy lâu tự cho là thông minh lanh lợi đều khoanh tay.
    Một hôm có một anh chàng mồ côi đến xin ở thuê cho phú ông, chàng chấp nhận lời thách đố. Về phần phú ông chỉ coi chàng như những người làm công khác.
    Chàng trai chăm chỉ làm hết mọi việc được giao. Phú ông mừng vì mướn chăm làm và cẩn thận.
    Một hôm mồ côi rủ phú ông đi buôn bông. Hồi ấy buôn bông rất có lãi nên rất khó mua. Tuy vậy, nhờ tài tháo vác, mồ côi cũng mua được hai bồ bông. Khi đem gánh bông lại cho phú ông, chàng nói:
    - Bông ở đây vừa trắng, lại vừa tốt, đem bán ở nơi ta thì ông kiếm một vốn bốn lãi ngay. Con phải ở lại mua một gánh nữa. Ông hãy về trước và gánh giúp con gánh bông này về nhà. À con đã nén chặt bông rồi, trong khi đi ông đừng xếp lại bông nữa nhé.
    Nghe mồ côi nói, phú ông vui lòng nhận gánh về. Nhưng lão biết đâu đến đêm mồ côi đã chui vào ngồi ở trong một bồ, rồi phủ kín bông lên.
    Sáng dậy, phú ông không thấy mồ côi đâu, cho là chàng đã đi từ sớm tìm mua thêm hàng. Lão liền ghé vai gánh hai bồ bông lên đường, gánh bông quả là nặng làm cho phú ông vất vả.
    Nhưng nghĩ tới số bạc bỏ ra, lão đành ì ạch tha được hai bồng bông về tới nhà. Về đến nhà, đặt gánh xuống, phú ông ngồi phệch bên gánh bông thở hồng hộc. Bỗng mồ côi từ trong một cái bồ chui ra, làm cho phú ông giật mình. Lão trợn tròn đôi mắt nhìn mồ côi. Mồ côi nhoẽn miệng cười rồi hỏi:
    - Ông gánh nặng, mệt lắm phải không? Con xin ông tha lỗi cho nhé. Bây giờ ông mới hiểu rõ những người gồng gánh thì vất vả mệt nhọc như vậy đó.
    Phú ông giận lắm nhưng bình tĩnh hỏi mồ côi:
    - Mày ở trong bồ từ lúc nào? Thế ra mày bắt tao phải gánh cả mày từ sáng đến giờ đấy phải không? Cái thằng tệ quá! Mày làm tao suýt chết mệt vì mày đó! Thế mày không ở lại tìm mua thêm bông cho tao à?
    Mồ côi vẫn cười rồi trả lời:
    - Ở đó hết bông rồi, muốn mua thêm thì phải đến chợ khác.
    Phú ông nghiêm nét mặt trách:
    - Thề mà hôm qua mày lại lừa tao! Đồ mất dạy!
    Mồ côi đến bên cạnh hỏi:
    - Con làm phiền ông như vậy, ông có tức giận không?
    Phú ông thản nhiên đáp:
    - Tao giận mày thì ở được với ai?
***
    Vài hôm sau, phú ông lại rủ mồ côi đi buôn bông. Lão định trả miếng mồ côi cho hả giận. Mồ côi nhận lời. Chuyến này mồ côi cũng xông xáo khéo tìm và mua được hai bồ bông đầy như kỳ trước.
    Hôm sắp ra về, phú ông bảo mồ côi :
    - Sáng mai mày hãy gánh hai bồ bông về trước. Tao còn phải ở lại thăm người bạn rồi sẽ về sau.
    Mồ côi biết ý định của lão nhưng giả vờ như không biết, vui vẻ nhận lời. Đêm hôm ấy, phú ông lừa lúc mồ côi ngủ, chui vào ngồi gọn trong bồ và phủ kín bông lên trên.
    Sáng hôm sau, mồ côi xỏ đòn, quẩy gánh thẳng đường về nhà làm như không biết gì cả.
    Đi đến một cái cầu làm bằng hai tấm ván bắc qua con suối sâu, mồ côi đặt hai bồ bông xuống bên mép cầu, ngồi nghỉ. Ngồi một lúc, chàng lại đủng đỉnh đi ra xa, nơi bóng mát. Phú ông đang ngồi trong bồ bỗng nghe tiếng mồ côi giật giọng từ xa :
    - Bác dắt trâu kia ơi ! Bác đừng để trâu chạm vào bồ bông của cháu mà nó lăn xuống vực đấy.
    Phú ông ngồi trong bồ bông kinh hoảng nghe nói tưởng có người dắt trâu sắp đi qua cầu. Lão vội chui ra khỏi bồ, vì chông chênh nên cả phú ông và bồ bông lăn tùm xuống suối, phú ông quẫy mãi mới chui ra được, sau đó bơi vào bờ. Giữa lúc ấy, mồ côi cũng làm bộ hớt hải chạy tới, chàng kéo được cái bồ bông ướt sũng lên bờ, rồi chàng đi đến gần phú ông trách :
    - Ông bảo ở lại thăm người bạn kia mà ! Sao lại chui vào bồ bông như vậy ? Rõ đáng kiếp chưa !?
    Phú ông nín lặng không nói một lời. Một lúc lâu, mồ côi lại lên tiếng hỏi :
    - Ông ơi ! Con làm ông suýt chết trôi, ông có tức giận lắm không ?
    Phú ông vẫn bình tĩnh trả lời :
    - Ông giận mày thì ông còn ở được với ai !
***
    Bấm đốt ngón tay, mồ côi thấy mình đã làm thuê cho nhà phú ông được hơn hai năm rồi mà vẫn chưa đạt mục đích. Tuy vậy, chàng cũng chưa chịu bỏ.
    Một hôm chàng theo phú ông đi cày. Cày đến giữa buổi thấy xa xa có một đoàn ngựa của quan trấn đi tới, mồ côi nãy ra ý nghĩ liền thôi cày và rủ phú ông cùng về. Trong lúc phú ông rửa lại cuốc thuổng, chàng nhanh chân về trước. Đến chỗ khuất, chàng ngồi ỉa ngay một bải giữa đường rồi hạ nón úp đống phân lại. Khi phú ông đi tới gần, chàng làm bộ hay tay khư khư đè cái nón úp và nói:
    - Con vừa úp được con chim lửa trời rất đẹp. Người ta nói nhà ai có con chim này thì lúc nào cũng vui và thịnh vượng. Con định bắt nó đem về cho ông nuôi. Phú ông toan thò tay vào bắt thì mồ côi gạt đi:
    - Không được! Ông thò tay vào thì nó bay đi mất, ông hãy giữ chắc cái nón để con chạy ù về lấy cái lưới ra đây giăng bắt cho chắc chắn. Ông chớ để xổng thì uổng lắm đấy.
    Phú ông nhận lời hai tay giữ lấy cái nón úp. Mồi côi vừa đi khỏi một lúc thì quan trấn đến. Thấy phú ông ngồi bệt giữa đường, quan bèn quát hỏi nhưng phú ông không thưa không rằng, mà cũng không tránh đường, hai tay vẫn khư khư giữ chắc cái nón úp. Quan lấy làm lạ liền xuống ngựa đến gần hỏi:
    - Anh là ai mà như câm như điếc ngồi giữa đường vậy?
    Lúc ấy phú ông mới thưa:
    - Bẩm quan, trong nón có con chim lửa trời ạ!
    Nghe nói con chim lửa trời, quan cũng thích lắm. Lão bảo phú ông bắt lấy bán cho mình, phú ông nói:
    - Xin ông hãy khoan, chờ thằng ở tôi một lúc, nó sắp mang lưới ra bây giờ.
    Lão quan sốt ruột bèn nói:
    - Được! Anh cứ để ta thò tay bắt, nếu làm xổng ta sẽ đền.
    Quan thò tay vào khua khoắng dưới cái nón nhưng chả thấy chim lửa trời đâu mà lại quờ phải đống cứt. Lão nổi khùng quát:
    - À ! Ra cái thằng già này dám trêu ta à. Mày có biết ta là ai không ? Hả !
    Rồi lão sai lính nọc cổ phú ông ra đánh năm mươi roi.
    Khi về đến đầu làng phú ông mới thấy mồ côi vác lưới chạy ra. Thấy mặt mồ côi, lão hầm hầm quát :
    - Cái thằng diều tha hổ vồ kia, sao mày dám lừa ông ? Để tao phải một trận đòn như vậy ?
    Mồ côi còn làm già :
    - Thôi thôi ! Cái ông này ! Chắc đã làm xổng mất con chim lửa trời của tôi rồi. Nếu ông làm mất thật thì ông phải đền đấy.
    Nghe mồ côi nói, phú ông càng nổi xung. Lão lớn tiếng quát làm cho cả làng phải chạy ra xem:
    - Cái thằng chết bằm chết băm! Mày muốn tốt thì lập tức ra khỏi nhà tao ngay. Các ông bà xem. Nó làm tôi tức tối biết bao nhiêu, tôi không thể để cái thằng hỗn láo này ở lại thêm một lúc nào nữa. Đồ chó! Cút ngay!
    Mồ côi nhìn phú ông rồi nhìn mọi người. Chờ phú ông nói hết lời, chàng mới nhẹ nhàng nói:
    - Thưa, xin ông bớt giận, con sẽ ra khỏi nhà ngay. Nhưng từ nay con là rể của ông, có các ông bà ở đây làm chứng.
    Phú ông như bừng tỉnh mộng, liền nói:
    - Ừ nhỉ! Mày cũng xứng đáng là rể của tao!



Bài này đến từ Banme Bantim
https://center.banme.vn

URL của bài này là:
https://center.banme.vn/Sections/viewarticle/0/29/